Viên Tiêu Nguyễn Văn Cử
Đi chợ mà không ăn quà
Chồng la chỉ tổ về nhà tốn cơm!
Nói thì nói vậy, nhưng thực ra không phải chỉ có đàn bà con gái mới hay ăn quà đâu, mà “đàn” nào thì cũng thích ăn quà cả. Có điều là một đàng thì chỗ nào ngồi ăn cũng được, từ chốn cao lâu sang trọng đến một gánh bún riêu, bún ốc bên lề đường. Hễ thích là ngồi xuống ăn, ăn xong lộn gấu quần chùi mép rồi đứng lên tỉnh bơ, còn một đàng lại ưa vào quán, vào tiệm, nhất là lại có lai rai ba sợi với một vài ông bạn nhậu nữa thì lại càng hết xẩy. Mà hễ cứ là ăn uống nơi quán xá, chứ không phải ăn ở nhà là đã có thể gọi được là ăn quà rồi, phải không các vị? Tỉ dụ như vào quán “cờ tây” làm dĩa chả chìa với tô rựa mận và xị rượu thuốc thì cũng là ăn quà, có khác chăng là chỉ khác cái danh xưng gọi là “nhậu”, chứ hiện tượng thì có khác gì nhau đâu?!
Không có một cái thứ thịt nào lại có thể ăn một lần được nhiều và ăn hoài cũng vẫn cứ thấy ngon như vậy. Thịt bò, thịt heo là hai loại thịt thông dụng nhất, nhưng thịt heo không phải là loại thịt để ăn chơi, mà thường là ăn với cơm hoặc ăn kèm với một món khác, tỉ như làm xíu mại ăn với bánh mì, thịt heo quay ăn với bánh hỏi, v.v. Thịt bò mắc hơn thịt heo, nhưng nhất định cũng không phải là thứ chỉ dùng để nhậu hoặc làm món ăn chơi. Ở Sài Gòn trước kia có hai quán thịt bò nổi tiếng đó là bò 7 món Duyên Mai và bò 7 món Ánh Hồng. Tối Thứ Bảy, tối Chúa Nhật quán nào cũng đông nghẹt khách, tuy vậy Duyên Mai và Ánh Hồng vẫn không phải là những quán nhậu bình dân đại chúng.
Hôm nay trời mưa suốt, con không đi đâu được để có chuyện chờ cuối ngày viết cho má như thường lệ, nhưng thay vào đó con sẽ cho má biết con nghĩ gì sau hơn hai tuần trên đất nước Việt Nam của má. Hai tuần lễ không nhiều để con biết rõ hơn quê mẹ, nhưng cũng đủ để con thấu đáo hơn nỗi niềm hoài vọng của má về một nơi mà má thường gọi là đất tổ quê hương.
Mặt trời ngả bóng, vài đợt nắng còn vương lại trên vách núi những tia vàng ánh nhẹ lung linh sau nhành cây. Không có tiếng chim ríu rít kêu nhau về tổ, không có bóng vượn chuyền cành tìm rủ về hang, hổ, báo không buồn nhởn nhơ theo lối mòn ra suối như lệ thường, cho đến lá rừng cũng chẳng màng lay động. Tất cả khác hẳn mọi chiều, cảnh vật như trầm lại để nghe như đâu đây có tiếng thở dài.