Hưng Yên
Năm nay là năm Tân Mão, nói nôm na là năm com mèo, nhẽ ra tôi phải viết bài này từ mấy tháng trước để đăng vào số báo Tết, nhưng thú thực một phần vì bận quá, phần khác vì chưa có hứng nên không viết được. Hôm nay lang thang trên “net”, nhân đọc được mẩu truyện về “Văn Hoá Ẩm Thực” của miền Bắc Cộng Hoà XHCN Việt Nam, nên mới thấy thú vị mà viết, nó như thế này:
Trích: Thành Phố Thịt Mèo
Đến Thái Bình, dễ nhận thấy hàng loạt hàng quán bán thịt mèo treo biển quảng cáo đập vào mắt người đi đường; thậm chí người ta còn làm thịt hàng trăm con mèo mỗi ngày trước cửa nhà hàng, ngay bên vệ đường.
Thuở xưa, khi truyền thông chưa được phổ biến trên toàn thế giới nhanh chóng như bây giờ thì đặc biệt báo chí được độc giả đón nhận nhiều hơn hết thẩy. Lý do, báo có thể xem bất cứ lúc nào, ở đâu. Trong khi đó chương trình truyền thanh hay truyền hình bị giới hạn bởi giờ phát sóng hay hình. Một tờ báo có thể đáp ứng cho cả gia đình gồm nhiều thế hệ Ông Bà, Cha Mẹ và Con Cháu. Nghĩa là báo có trang dành riêng cho các lứa tuổi. Trong thế giới báo, lại hình thành nhiều loại khác nhau. Báo chính trị, xã hội, tôn giáo, khoa học…
Gã là một người Tunesia di dân đến Ý tìm đất sống. Hơn năm năm rồi từ ngày trốn trại tỵ nạn chung cùng bạn đồng hành trên chuyến tàu vượt biển, gã lang thang rày đây mai đó với chiếc túi xách cồng kềnh chứa đầy vật dụng riêng tư gã mang từ quê hương sang đây. Và cũng hơn năm năm rồi gã thấm thía để hiểu thế nào là nổi khổ của kiếp tha hương lang bạt xứ người, không nhà cửa, không thân nhân, bè bạn, gã sống bằng những công việc vặt vảnh tìm được từ những chợ lộ thiên, những quán bar, tiệm hàng.