Ân Sủng

9 tháng 12 năm 2010

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Từ nhỏ tôi ưa la cà khắp xóm, kết bạn với đám trẻ con nhà nghèo. Tôi nhớ mãi một người bạn con lai Tây, mẹ đi ở đợ để nuôi con học trường Tây. Năm nào người bạn này cũng phải xin học bổng vì gia cảnh quá nghèo. Đến năm cuối của cấp tiểu học anh bạn này phải bỏ ngang vì nhà trường ngưng không cấp học bổng.

Tôi có một anh bạn khác có tật ăn cắp. Anh lớn lên trong cảnh gia đình túng quẫn nên ăn cắp đã thành cá tính, không bỏ được. Anh chỉ ăn cắp những cái cỏn con, nho nhỏ và lấy làm sung sướng. Có lần hai đứa rủ nhau đi mua chanh để làm nước giải khát. Tôi sửng sốt khi thấy anh mua chỉ một trái rồi trong khi bà bán hàng đang loay hoay thối tiền, anh thuổng thêm một trái nữa thành hai. Thấy tôi trố mắt nhìn, anh cười bẽn lẽn. Điểm đặc biệt của anh bạn này là rất rộng lượng. Anh ăn cắp về rồi chia sẻ hết với bạn bè, chẳng giữ gì làm của riêng.

Đọc tiếp

Sức Mạnh Chính Trị

8 tháng 12 năm 2010

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Trong quan hệ giữa con người với nhau, vốn liếng niềm tin và nể vì là yếu tố tối quan trọng. Có gầy dựng được vốn liếng này, như gởi tiền vào một quỹ tiết kiệm, thì khi trở ngại chúng ta mới có để tiêu dùng. Sau đó phải bồi đắp lại ngay cho đầy để quỹ này không bị khánh kiệt.

Chẳng hạn, vốn liếng niềm tin nơi nhau giữ cho tình bạn được trường tồn. Mỗi lần một người thất hứa thì vốn liếng ấy vơi bớt đi, nhiều ít tuỳ theo mức độ trầm trọng của sự việc. Vốn liếng càng nhiều thì càng giúp cho tình bạn vượt qua những cơn sóng gió. Quỹ này nếu bị cạn kiệt thì tình bạn cũng tan biến theo.

Chẳng hạn, vốn liếng nể vì tạo uy thế cho vị thầy để dạy dỗ môn sinh. Cung cách của người thầy, trong cư xử hằng ngày và trước những thử thách bất thường, có thể làm tăng hay giảm vốn liếng ấy. Nếu người thầy vấp phải một sai trái quá mức thì sự nể vì không còn nữa và lời giáo huấn trở thành vô hiệu.

Đọc tiếp

Phát Chẩn và Phát Triển

8 tháng 12 năm 2010

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Trong đời sống cá nhân người ta phải cân nhắc giữa những nhu cầu cấp thiết cho cuộc sống hàng ngày và những nhu cầu dài hạn để xây dựng tương lai. Của ăn, của để.

Của ăn là phát chẩn; còn phát triển là của để.

Sự cân bằng giữa phát chẩn và phát triển là điều cần thiết để vừa sinh tồn vừa tăng trưởng. Trong cảnh ngộ bức thiết sự cân bằng có thể nghiêng nhiều hơn về phát chẩn. Khi tình huống ổn định thì người ta có thể dành thêm vốn liếng, tài nguyên cho phát triển.

Đọc tiếp

Cơn Bão Cuối Mùa

8 tháng 12 năm 2010

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

– Con bảo đảm với má là Phương đẹp cả người lẫn nết, lại là sinh viên xuất sắc trong lớp con phụ trách. Cô ấy ăn nói lịch thiệp lắm, gái Hà Nội mà má. Còn bà nội của Phương thì rất mực chiều nàng. Hôm nào con gởi ảnh của Phương về cho má xem. Thế nào má cũng vừa ý. Đã đến giờ lên lớp, tạm dừng nghe má, con gởi lời thăm ba và cậu Hai. Chúc má ngủ ngon.

Bà Thuần gác máy, mỉm cười sung sướng sau khi nghe tiếng “I love you” của con trai qua điện thoại gọi từ Việt Nam.

Đọc tiếp

Đi Làm Việc Nghĩa Như Là Đi Buôn

8 tháng 12 năm 2010

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Người đi buôn phải tính toán kỹ lưỡng để có lời, phải lập kế hoạch kinh doanh để biết được số vốn đầu tư, thời kỳ huề vốn, và những yếu tố tạo lợi nhuận.

Trong việc phục vụ xã hội, ảnh hưởng đến bao mạng sống, thì người ta lại thường qua loa, thích đâu làm đó, rồi tính sau. Lẽ ra người làm việc nghĩa phải tính toán chi li hơn người đi buôn. Nếu thương gia chủ trương “một vốn bốn lời” thì người cán bộ xã hội phải nghĩ “một vốn bốn mươi lời” mới phải.

Mỗi năm ở Hoa Kỳ chỉ 3% tài sản quốc gia được dành cho các tổ chức thiện nguyện và tôn giáo để đối phó với trùng trùng điệp điệp các vấn đề xã hội. Nếu không nghĩ theo kiểu đầu tư “một vốn bốn mươi lời” thì không khi nào chúng ta có đủ năng lực để giải quyết ngay cả một vài vấn đề xã hội chính yếu.

Đọc tiếp