Lợi Trân
Trong giờ nghĩ break time, cậu tôi hay ra ngoài ngồi ngó mông lung với điếu thuốc cầm tay, cậu nhìn lên bầu trời xanh thẳm, đôi mắt buồn rười rượi, ngày nào cũng vậy. Đến giờ nghĩ, cậu thường ra đây đứng suy tư, nhớ về quê hương Quảng Nam yêu dấu, cậu mơ màng trong chốc lát, rồi quay vào với vẻ mặt đăm chiêu, buồn bã.
Cậu thích sống lặng lẽ một mình. Mỗi tối, tôi thấy cậu hay viết vào quyển tập bìa cứng, tôi chẳng biết cậu viết gì, nhưng tôi nghĩ, có lẻ cậu viết nhật ký. Trên kệ sách của cậu đầy những cuốn tập bìa cứng màu đen và xanh.
Tôi thương cậu, tôi không muốn cậu sống quạnh quẽ cô đơn, cậu phải có tình yêu, phải có bạn đời, nhiều lần tôi hay nói với cậu:
Sống Sao Cho Đẹp hôm nay xin mượn nhân vật Jean Valjean (Giăng văn Giăng) trong tác phẩm nổi tiếng Những Người Khốn Khổ của Vitor Hugo để bàn về chủ đề tha thứ-hòa giải. Qua nhân vật này, chúng ta sẽ học được giá trị và sức mạnh của sự tha thứ khi chúng ta tha thứ cho người khác.