Thuyền Đắm Giữa Khơi

27 tháng 9 năm 2010

Tràm Cà Mau

Thỉnh thoảng, lúc mười hai giờ đêm, khi công trường xây bệnh xá cho đảo tị nạn Pulau Bidong ngưng việc, chúng tôi đốt một đống lửa lớn, ngồi quanh kể chuyện quê hương, hát hò đàn địch, cho đến khi không còn ai thức nổi nữa mới ra về đi ngủ. Đêm nay anh Nam kể một đoạn đời của anh:

“Khi chuẩn bị cho chuyến vượt biên đã kỹ càng, chúng tôi sẵn sàng ra đi. Dầu chạy máy cũng chôn dấu được nhiều hơn số cần dùng vì sợ thất lạc và hao hụt. Chỉ chờ thời tiết tốt là đón người, khởi hành. Bạn tôi không tin vào thiêng liêng, nhưng cũng nấu xôi, gà cúng để xin thánh thần phù hộ cho phút cuối đừng có gì xui xẻo xảy ra. Tôi cũng không tin, nhưng không dám chế giễu hoặc nói đùa. Chứ thánh thần nào mà ăn hối lộ xôi, gà? Thánh thần có thương thì chẳng cần hối lộ gì cả.

Đọc tiếp

Human Rights Watch Lên Tiếng Về Cồn Dầu

22 tháng 9 năm 2010

Ngày hôm nay, 22 tháng 9, 2010, tổ chức nhân quyền quốc tế Human Rights Watch lên tiếng về sự hung bạo và tệ trạng đánh chết người của công an Việt Nam.

“Tình trạng công an bạo hành tại mọi miền ở Việt Nam được ghi nhận ở mức độ đáng báo động, làm gia tăng mối quan ngại sâu sắc rằng những vụ việc bạo hành lạm quyền lan rộng và có tính hệ thống,” Ông Phil Robertson, phó Giám đốc phụ trách châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền phát biểu.

Đọc tiếp

Mười Câu Hỏi Thường Gặp Trong Quá Trình Phỏng Vấn

21 tháng 9 năm 2010

Minh Công

Sẽ có ít nhất 4 trong số 10 câu hỏi sau đây luôn được hỏi bởi các nhà tuyển dụng trong buổi phỏng vấn. Bạn có thể quá quen thuộc với chúng, nhưng hãy cẩn thận! Nếu không có cách trả lời phù hợp, bạn vẫn có thể bị loại ngay từ vòng đầu!

Câu hỏi 1: Hãy kể cho tôi nghe đôi điều về bạn.

Có đến 98% các cuộc phỏng vấn tuyển dụng bắt đầu bằng câu hỏi này. Đừng bao giờ kể “tràng giang đại hải” về tiểu sử bản thân ở đây! Cái mà người tuyển dụng muốn nghe chỉ là một đoạn mô tả ngắn gọn chừng 2-3 phút về bạn và những gì bạn đã chuẩn bị để có thể ứng tuyển vào vị trí mà họ đang mướn này, như bằng cấp, kinh nghiệm làm việc, thành tích đã đạt được… Hãy chuẩn bị một vài điểm nhấn mạnh để quảng bá bản thân, nhưng phải phù hợp với vị trí bạn ứng tuyển để tránh gây phản tác dụng. Chẳng hạn, bạn không nên nói: “Tôi vừa hoàn thành một khóa học thiết kế đồ họa với kết quả xuất sắc” khi ứng tuyển vào vị trí nhân viên kinh doanh bán hàng!

Đọc tiếp

Đêm Gây Quỹ và Ký Thỉnh Nguyện Thư Cứu Cồn Dầu

21 tháng 9 năm 2010

San Jose, 19/9/10 — Hàng trăm người Việt, với sự yểm trợ của quan khách Hoa Kỳ, phát động chiến dịch “Cứu Cồn Dầu” ở San Jose qua buổi sinh hoạt cầu nguyện, gây quỹ và ký thỉnh nguyện thư.

Tổ chức ngoài trời trước trụ sở Hội Đồng Giám Sát Viên của Quận Santa Clara, buổi sinh hoạt thu hút trên 200 đồng bào quan tâm đến cuộc đàn áp tôn giáo đẫm máu đang tiếp diễn ở Xứ Đạo Cồn Dầu, Đà Nẵng.

Đọc tiếp

Nhìn Sâu Để Cảm Thông Hơn

20 tháng 9 năm 2010

Br. Huynhquảng

Ông Steve Covey là tác giả cuốn sách nổi tiếng, Bảy Thói Quen của Người Thành Đạt, đã kể một câu chuyện mà làm cho những ai khi nghe câu chuyện có thể phần nào giúp họ cẩn trọng hơn trong việc xét đoán, nhưng cũng nhạy bén hơn trong cái nhìn bao dung và sâu rộng hơn.

Trong một chuyến tàu điện ngầm tại New York vào sáng Chủ Nhật, ông Steve cùng nhiều hành khách đang ngồi yên lặng thoải mái trong toa tàu và đang cảm hưởng bầu khí yên tỉnh. Đến một trạm dừng, một người đàn ông và vài đứa con nhỏ của ông bước lên. Những đứa bé này không chịu ngồi yên vào nghế của mình, nhưng chúng lại chạy lui chạy tới và la hét lớn tiếng trong toa tàu. Ông Steve cảm thấy khó chịu và tự hỏi tại sao người đàn ông này lại để con cái mình gây ồn ào trên toa tàu như vậy. Những đứa trẻ ấy mỗi lúc mỗi gây ồn ào và xáo trộn hơn trong toa tàu. Dần dần, ông Steve cũng nhận thấy sự khó chịu ra mặt của các hành khách khác. Cuối cùng, vì không thể chịu nổi, ông Steve đứng lên và tiến vế phía người đàn ông vừa mới lên tàu và nói. “Thưa ông, con cái ông làm phiền mọi người quá, ông có thể bảo chúng ngồi yên vào nghế được không?” Người đàn ông nhìn ông Steve và nói, “Ông nói đúng. Tôi cũng muốn làm điều gì đó cho chúng. Chúng tôi vừa từ bệnh viện trở về vì mẹ của chúng vừa mất cách đây một giờ. Chính tôi cũng không biết tôi phải làm gì bây giờ; và tôi nghĩ những đứa con tôi cũng vậy.”

Đọc tiếp