Hải Di Nguyễn
Một điều tôi nghe khá nhiều trong vài năm gần đây là nỗi thất vọng về các nước dân chủ phương Tây, vô vọng về tình hình Việt Nam, chán chường với thế giới nói chung. Người ở Mỹ than thở về ICE, về chiến tranh, về vấn đề chia rẽ, về chuyện Hoa Kỳ thay đổi hình ảnh trên thế giới… Người ở châu Âu thở than về kinh tế, về cực hữu, về cực tả, về tự do ngôn luận…
Một số người thậm chí còn nói, làm sao có thể tiếp tục lên tiếng vận động cho Việt Nam khi chính các nước dân chủ cũng bỏ mặc tự do nhân quyền, cũng chà đạp lên luật quốc tế?
Làm thế nào để giữ lửa? Giữ hy vọng?
Hy vọng về tình hình thế giới
Sống ở Anh, tôi không phải là người duy nhất lo ngại về khuynh hướng hiện nay ở Anh Quốc, về Online Safety Act, về vấn đề tự do ngôn luận và tự do tôn giáo hay niềm tin (bao gồm quyền bỏ đạo, cải đạo, không theo đạo), và nhiều thứ khác. Đôi khi không thể không nghĩ, cả thế giới dường như đều tệ đi.

